Một điểm đến duy nhất là miền Trung

Tầm nhìn phát triển du lịch của Việt Nam còn rất hạn chế, mới chỉ dừng lại ước mơ chứ không phải là hành động mang tính khả thi. Du lịch ở miền Trung nói riêng và cả nước nói chung đều manh mún, phân tán, cạnh tranh theo lợi ích địa phương nhỏ hẹp, đến nay vẫn chưa có giải pháp nào thực sự hiệu quả để khắc phục những nhược điểm ấy. Đó là ý kiến của hầu hết các đại biểu tham dự chương trình toạ đàm “Phát triển du lịch vùng duyên hải miền Trung” vào sáng ngày 22-3 tại khách sạn Crowne Plaza. Đây là một trong 6 chương trình toạ đàm được tổ chức trong khuôn khổ Hội thảo Xúc tiến đầu tư vùng duyên hải miền Trung diễn ra tại Đà Nẵng.

Điệu “Tango Việt Nam”
Đó là cách ví von của ông Kai Marcus Schroter – Phó Chủ tịch Uỷ ban Du lịch Châu Âu về sự phát triển của ngành du lịch Việt Nam. Theo ông, ngành du lịch Việt Nam cứ tiến ba bước lại lùi hai bước. “Các bạn cần phải hiểu rằng, Việt Nam đang phải chịu sự cạnh tranh gay gắt từ các nước trong khu vực với môi trường đầu tư thông thoáng và thuận lợi. Các bạn phụ thuộc quá nhiều vào các ưu đãi từ thiên nhiên. Ý định phát triển thôi là chưa đủ mà phải có những hành động cụ thể” – ông Kai Marcus Schroter khuyến cáo.

Lợi thế lớn nhất và quan trọng nhất của cả Vùng là kinh tế biểnLợi thế lớn nhất và quan trọng nhất của cả Vùng là kinh tế biển

Nằm trên một dải đất hẹp ngang và trải dài với những bãi biển đẹp, có thể nói lợi thế lớn nhất và quan trọng nhất của cả Vùng là kinh tế biển, trong đó đặc biệt là du lịch biển. Do sự tương đồng đó khiến sản phẩm du lịch bị trùng lặp, đơn điệu, thiếu các dịch vụ vui chơi, giải trí bổ trợ. Hầu như địa phương nào cũng có những tour du lịch tắm biển, thăm quan cảnh đẹp đơn thuần, du lịch tâm linh lễ chùa, lễ hội đua thuyền, cầu ngư… Điều này dẫn đến hiện tượng xung đột lợi ích giữa các khu du lịch trong cùng địa phương và giữa các địa phương trong vùng, gây khó khăn cho việc xây dựng các chuỗi sản phẩm du lịch xuyên suốt cho toàn Vùng.

Bên cạnh đó, một thách thức đặt ra là thiếu tầm nhìn trong đầu tư và vòng đời sản phẩm du lịch ngắn. Vì vậy, việc đầu tư làm mới sản phẩm đang là thách thức lớn đối với các doanh nghiệp du lịch. Nhiều doanh nghiệp ồ ạt đầu tư vào các tỉnh duyên hải miền Trung trong thời gian gần đây, song có thể dễ dàng nhận thấy hầu hết nguồn vốn gắn với bất động sản du lịch, tỷ trọng đầu tư thật sự vào du lịch vẫn còn rất khiêm tốn và chưa có chiều sâu.

Tìm hướng phát triển bền vững

Tại buổi toạ đàm, các đại biểu cho rằng, để nâng cao khả năng cạnh tranh và tính liên kết trong việc phát triển du lịch khu vực miền Trung, điều quan trọng và cần thiết nhất là lãnh đạo các địa phương phải xác định và xây dựng chiến lược phát triển du lịch theo hướng một điểm đến duy nhất là miền Trung. Trên cơ sở này, các địa phương sẽ xác định và đề xuất các sản phẩm đặc thù riêng dựa vào thế mạnh của các địa phương. “Mỗi tỉnh không chỉ có kế hoạch xây dựng, phát triển sản phẩm du lịch độc đáo dựa trên thế mạnh riêng của mình mà cần phải liên kết chặt chẽ với địa phương khác để tạo nên những sản phẩm liên kết vùng và tránh sự trùng lắp” – ông Ngô Minh Chính, Giám đốc Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Thuận đề xuất.

Bên cạnh sự phát triển của các khu du lịch cao cấp với những dịch vụ hiện đại, du lịch miền Trung cần phải khai thác có hiệu quả hơn văn hoá địa phương trong các sản phẩm du lịch của mình. Đó cũng là một trong những điều tạo ra sự khác biệt với những địa phương khác và những quốc gia khác, tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt đối với du khách nước ngoài. Một doanh nhân nước ngoài cho biết, để quyết định đầu tư vào một dự án du lịch nào đó, các doanh nghiệp thường căn cứ vào rất nhiều yếu tố, trong đó có việc phát huy và bảo tồn giá trị văn hoá địa phương. Điều này cũng tạo điều kiện cho cộng đồng dân cư địa phương hưởng lợi trực tiếp từ du lịch, mang lại sự phát triển bền vững.

Theo PGS.TS Trần Đình Thiên, Viện Trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, du lịch miền Trung muốn hướng đến phát triển bền vững thì phải đi kèm với sự phát triển tương ứng của các ngành công nghiệp, nông nghiệp… Hướng đến ngành du lịch chất lượng cao thì ngành công nghiệp cũng phải hiện đại, giá trị gia tăng cao, ít gây ô nhiễm và ít tiêu hao tài nguyên thiên nhiên. Bên cạnh đó, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một yêu cầu bức thiết. Mặc dù có đến hàng trăm trường đại học, cao đẳng trong khu vực song đào tạo về ngành du lịch vẫn chưa đạt yêu cầu của các nhà tuyển dụng. Hầu hết trong số đó đều phải tiến hành đào tạo lại, đặc biệt tại các khu du lịch cao cấp.

Du lịch được xác định là ngành kinh tế mũi nhọn của toàn vùng, chiếm tỷ trọng cao trong cơ cấu kinh tế của các địa phương, song trong năm 2012, doanh thu từ ngành du lịch chỉ chiếm 18% tổng GDP toàn vùng. Vùng có khoảng 55.000 phòng với gần 2000 cơ sở lưu trú, tỷ lệ bình quân sử dụng buồng phòng đạt từ 49-57,8%. Tỷ lệ lao động đã qua đào tạo đạt 57,8%, chủ yếu là học tại các sơ sở dạy nghề, trung cấp. Đội ngũ hướng dẫn viên có gần 2000 người, 75% tập trung tại Đà Nẵng và Khánh Hoà, và chỉ có 33% lượng lao động du lịch trong vùng biết và sử dụng ngoại ngữ.

TỪ ÂN

Theo danang.gov.vn