Phiên bản website chạy thử nghiệm

Cơn mơ biển (Truyện ngắn của Phan Trang Hy)

 phan trang hyphan trang hyCƠN MƠ BIỂN

1. Chiều về. Trên bãi biển vẫn còn đông người, sự nóng bức của thời tiết làm cho con người tụ về vùng biển. Bữa cơm tối, chắc họ sẽ ngọn miệng hơn. Các người dân chài không đi biển. Họ ngồi nhìn sóng nước xa xa đoán từng luồng cá. Một số người cặm cụi vá lại những mảng lưới để chuẩn bị ra khơi. 

Hoàng đang ngồi vá lưới. Từng con người đi qua trước mắt Hoàng. Ở họ có đủ màu sắc, hương vị của cuộc đời. Ở họ có sự thảnh thơi, hạnh phúc. Nhiều lần, Hoàng ao uớc chút hạnh phúc bé nhỏ đến với mình, nhưng anh đã để mất nó. Mất vì sao, đến bây giờ, anh vẫn chưa lý giải được. Anh chỉ biết rằng hạnh phúc nhỏ bé ấy đã tuột khỏi như những lần anh đánh bắt cá, những con cá tưởng sẽ được, thế mà, chúng lại quen màu lưới, sắc lưới, hương vị lưới và chúng lẫn tránh để khỏi rơi vào cái chết . Dẫu Hoàng có nhảy ùa xuống biển để bắt chúng, nhưng anh sẽ chẳng bao giờ bắt được, vì cá kia, trong lòng biển, cá thật sự tự do vùng vẫy theo sự sống còn mà Tạo hoá đã dành cho.

Âm thanh của biển cứ vang vọng một cách kỳ diệu, sống động không bao giờ dứt. Nhiều lần, Hoàng lang thang trên bãi biển sau những ngày ra khơi đánh cá. Hoàng đi một mình, thích đi một mình để đếm bước chân mình. Cứ đi và đi. Sóng biển cứ đổ vào bờ theo nhịp đếm của từng bước chân. Hết đi lang thang, Hoàng lại đăm chiêu nhìn ra biển như để khám phá sự kỳ diệu của biển. Hiền hoà, hung dữ, bình thản, sống động, yên lành, nổi sóng … Là biển chăng ? Không cây trái, không bướm lượn ong bay, biển vẫn cung cấp đầy đủ cho con người yêu biển những gì nó có .

Hoàng đứng dậy sau khi vá xong mảng lưới. Những tay chài đang ngồi hút thuốc, nói chuyện tôm cá. Cuộc đời của họ thật bình dị. Họ không mơ ước gì hơn là được mùa cá. Hoàng đâu quên những ngày mùa, cá về đầy ắp. Nục, trích, phèn, cơm … Đủ loại. Tất cả đều lấp lánh sáng dưới trời đêm. Hàng chục quang gánh gánh cá thoăn thoắt. Các cô gái cười nói luôn miệng. Nhìn Hoàng, nói những câu liên thoắng, các cô khúc khích cười như vỡ vầng trăng non .

Sống ở vùng biền từ nhỏ đến giờ, trước mắt Hoàng, các cô gái đôi lúc làm anh rung động, sự rung động của người đàn ông trước vẻ hấp dẫn của biển. Dẫu rằng một ngày kia, các cô có con, da thịt không còn đầy hơi xuân biển, trên gương mặt đầy vết chân chim hải âu, nhưng chắc chắn rằng con cháu của các cô sẽ đẹp hơn các cô thời con gái.

- Hoàng ! Vá lưới xong rồi hả? Lại đây hút thuốc ! - Tiếng của Hân, người bạn thân của Hoàng.

Hoàng nhập vào đám dân chài. Họ bàn công việc cho những ngày đến. Ngày mai luôn luôn là những ngày thôi thúc họ. Ngày mai là tương lai của cuộc đời họ.

Đám dân chài chia tay nhau. Chỉ còn lại Hoàng và Hân tựa lưng vào chiếc thúng chai nhìn ra biển .

- Bao giờ mày tính chuyện lấy vợ? Không lẽ nhớ hoài Loan sao ? – Hân nói với tất cả lòng của người bạn thân chân thành - Mày thấy con Giang, em gái tau có được không ? Nó yêu mày thật tình đó. Tau cũng muốn có thằng em như mày. Ý mày sao ?

Hoàng chỉ im lặng. Người tắm càng lúc càng đông. Tiếng người, tiếng biển rộn ràng. Một lát sau, Hoàng lên tiếng :

- Thôi đừng nói chuyện vợ con nữa ! Cậu lo xăng dầu, kiểm tra lại máy móc chưa ? Bác ở nhà còn ốm, đội mình còn mười ba người có đủ sức để ra khơi không ? Mình lo ghê .  

Hoàng uể oải bước vào nhà. Nhìn vẻ mặt buồn xo của Hoàng, mẹ Hoàng hỏi:

- Có việc gì thế con ?

- Không có việc gì, mẹ đừng có hỏi – Anh trả lời bực dọc .

- Mẹ dọn cơm con ăn nghe.

Ngồi nhìn Hoàng ăn cơm, bà e dè nói :

- Chuyện vợ con , con tính giùm mẹ, chứ con.

 Hoàng vẫn gằm mặt ăn cơm. Anh không biết phải nói gì với mẹ cả. Mẹ chắc sẽ buồn khi anh trả lời không . Anh ngại nói tiếng không đó. Nó bất nhẫn! Nó tàn tệ ! Thôi thì im lặng vẫn hơn .

- Mẹ thấy con Giang nết na, được đó. Có ưng thì mẹ nhờ người đi hỏi.

Hoàng vẫn im lặng, giọng mẹ buồn buồn :

- Thế thì con đợi mẹ chết rồi mới lấy vợ sao ? Mẹ sống đến ngày thấy cháu nội được không ? Nếu Trời Phật thương tình cho mẹ sống lâu thì mẹ chiều ý con, lấy vợ hay không là tuỳ con, mẹ đâu có quyết được .

Hoàng ngồi trơ ra. Anh không dám nhìn mẹ. Anh thầm nhủ : “Mẹ ơi. Mẹ có hiểu lòng con không nào ? Con nào dám trái ý mẹ. Nhưng mẹ ơi, con chưa một mảy may yêu Giang thì làm sao con lấy làm vợ. Con biết mẹ buồn khi con chưa chịu lấy vợ. Con có lỗi với mẹ nhiều. Mẹ tha lỗi cho con, nghe mẹ”.

Căn nhà buồn hơn . Họ không nói gì với nhau nữa. Mẹ Hoàng đã dọn mâm xuống. Hoàng đi nằm. Anh vẫn vơ nghĩ suy. Anh thiếp đi trong suy nghĩ vẩn vơ. Nó kia , cô gái anh yêu kia kìa. Nó đẹp như tiên đang vẫy gọi anh đến với nó. Ôi, nụ cười của nó, nụ cười lạ lùng lôi cuốn trái tim anh ra khỏi lồng ngực, nụ cuời làm lạnh toát cơ thể anh. Ôi, nụ cuời của cô gái anh yêu . Ôi, nó đẹp làm sao. Nó dịu dàng với anh. Anh tiếc sao chẳng lấy được nó… Có lẽ bây giờ, nó trở về với anh, trở về yêu anh như ngày đi học ? Không ! Nó đã có chồng con rồi. Nó yêu anh gì nữa. Chắc là anh yêu nó nên cứ ngỡ là nó yêu anh. Anh réo gọi : “ Em hãy đợi anh đến cùng em ! Hãy nói một lời với anh đi !”.

Người con gái trả lời : “Ta không yêu mi đâu. Mi tưởng là tình yêu chỉ là lời nói trống không ư ? Hỡi chàng trai trẻ, ngươi lầm rồi ! Đời ngươi có gì nào ? Chỉ có biển cả mênh mông, chỉ là anh ngư dân quèn mà đòi lấy ta à ?”.

 Anh thốt lên : “ Hỡi em yêu ! Một thời chúng ta từng yêu nhau kia mà!”.

“ Không ! Bây giờ ta không yêu ngươi. Chuyện một thời mà ngươi nói là con bé học trò nào đó yêu ngươi. Nó yêu ngươi một cách trong trắng, ngây thơ. Một cô bé học trò thương yêu một câu học trò điều đó có gì lạ đâu. Lúc đó, chúng có tính toán gì với nhau đâu ngoài những ước mơ viễn vông. Bây giờ khác rồi. Phụ nữ không dại khờ như cô bé học trò đâu” .

 “Thế em không yêu anh ư? Những lời ngày xưa em nói với anh đâu rồi?”.

Cô gái cười thành tiếng : “Đã mất rồi ! Đã thành quá khứ rồi ! Những gì đã qua, như tiền bạc, tiêu hết rồi thì còn làm sao được. Lời học trò, chúng ta đã tiêu pha trong tuổi học trò thì làm sao còn được. Tất cả chỉ là dư âm. Mà dư âm có nuôi lũ chúng ta một ngày nào đâu, hay chỉ làm chúng ta dằn vặt, khổ sở, lo lắng, để rồi cứ tưởng nó là tình yêu, là lẽ sống.”

Anh van lơn : “Hãy nói một lời yêu anh đi !”.

Cô gái cười to : “Ha ha… Ta nói yêu ngươi, nhưng ta không yêu ngươi thì đã sao nào ? Ta có tiếc gì lời nói với ngươi đâu, nhưng ngươi làm những gì qua lời nói đó”.

Giọng anh rên rỉ : “Anh sẽ dâng hiến cả cuộc đời anh”.

Cô gái mỉa mai : “ Dễ thế sao? Ha ha … Biết bao chàng trai đã hứa như vậy với các cô gái. Nhưng kết quả thế nào ? Hỡi Thượng Đế, hỡi Sa Tăng vạn năng ! Các người có thấy loài người khờ đến thế nào không ? Họ thích nghe những lời yêu thương ve vuốt, thích mơn trớn, thích thỏa mãn. Hỡi Thượng Đế , hỡi Sa Tăng ! Ai tạo ra làng tham của con người thế ?”.

Anh khẩn cầu : “ Em hãy nói một lời yêu anh đi !”.

Cô gái đáp : “Được thôi ! Nhưng để làm gì, hỡi chàng trai trẻ ?”.

Anh cười mãn nguyện : “Để khi nhắm mắt từ giã cõi đời này anh cũng vui lòng vì có người nói tiếng yêu mình”.

Giọng cô gái chấn động cả sáu tầng trời : “ Ha ha …”.

Anh van lơn : “Hãy nói đi em !”.

Cả ba mươi sáu tầng trời và bảy mươi hai quả đất như mất lực vận chuyển trước giọng cười của cô gái : “Được. Hãy lắng tai mà nghe ta nói. Ta yêu ngươi !”.

Giọng anh náo nức, nhảy cỡn trong vòng chấn động rung chuyển của vũ trụ : “Em yêu anh ư ? Em lại đây với anh ! Lại đây với anh ! Anh chờ em biết bao ngày rồi. Lại đây với anh, hỡi người ngọc, người ngà của anh”.

Bỗng anh thét lên khủng khiếp : “ Ối ! Tôi chết mất.”.

Mẹ Hoàng đang lúi húi rửa chén, nghe tiếng thét của con trai, bà vội chạy lên nhà trên. Trước mắt bà, Hoàng đang nằm dưới đất ú ớ, quằn quại trong cơn mê sảng. Bà luýnh quýnh lay goị Hoàng. Vẫn không có tiếng trả lời ngoài tiếng ú ớ . Bà hoảng quá, hét to :

-Bớ làng ! Bớ làng ! Con tôi chết mất ! Con tôi chết mất !

Nghe tiếng la làng, hàng xóm chạy đến chật cả nhà . Mọi người không hiểu duyên cớ ra sao cả, lời ra tiếng vào, không phân biệt ai đúng ai sai khi nhận xét về căn bệnh của Hoàng. Hân cũng chạy đến. Anh bế Hoàng đặt ngay ngắn trên giường. Nhìn vẻ mặt của Hoàng, Hân thấy bạn không sinh khí, tưởng chừng hơi yếu ớt trên của miệng Hoàng cũng không phải là của Hoàng, mà đó là hơi thở từ cõi xa xăm nào đó. Hân nói to với mọi người :

- Chắc nó trúng gió thôi ! Khi sáng còn khoẻ mạnh mà. Ai có hộp dầu cho tôi xin tí nào !

Giang cũng chạy đến, khi nghe anh mình nói thế cô vội vàng đưa hộp dầu. Hân vội mở nắp, quẹt dầu thoa vào hai thái dương của Hoàng. Hân chà xát lia lịa. Mọi người đưa con mắt nhớn nháo nhìn Hoàng. Những cụ bà thầm nghĩ : “Không lẽ ma nhập vào nó ?”. Nhưng những ánh mắt của những cụ ông lại khác : “ Hay nó bị Cá Ông phạt ? Hơn mười năm nay đâu có cúng kiến khi Cá Ông bị lụy đâu”.

Người dân vùng biển có cái tật hay hay, thì ra nếp nghĩ, lòng tin vào Cá Ông trở thành máu huyết, hơi thở, tình cảm. Được mùa cá cũng nhờ Cá Ông. Tai qua nạn khỏi cũng nhờ Cá Ông. Không có Cá Ông thì ai cai quản vùng biển. Không có Cá Ông thì con người tìm được những gì giữa sóng nước mênh mông ?

Một cụ già lên tiếng :

- Có lẽ nó bị Ông phạt rồi .

 Giọng mẹ Hoàng hụt hẩng.

- Ôi thế thì nguy cho con tôi mất. Bà con ơi ! Cứu con tôi với ! Con tôi bị Cá Ông phạt rồi . Chết mất con tôi !

Hoàng vẫn nằm im trên gường. Bà mẹ cứ cuống cuồng lên : “Con tôi chết mất. Con tôi chết mất !”. Hân lặng lẽ đến bên bàn thờ rút mấy cây nhang, anh thắp. Mẹ Hoàng như sực tỉnh. Bà chạy lại giành lấy những cây nhang đang cháy đỏ, vái lia vái lịa khắp cả bốn phương : “Lạy Trời, lạy Phật, cứu con tôi tai qua nạn khỏi ! Lạy Trời, lạy Phật…”.

Mấy cụ bà chép miệng.

- Tội nghiệp cho nó thật .

Mẹ Hoàng vẫn tiếp tục vái …