Phiên bản website chạy thử nghiệm

Cơn mơ biển (Truyện ngắn của Phan Trang Hy)

2.   Trời trở gió, từ phía Đông Bắc mây kéo về phía núi Sơn Trà. Mùa hè mà thời tiết xảy ra thất thường. Mưa nắng những năm gân đây không còn theo đúng quy luật có từ xưa nữa. Cũng không hiểu nổi ? Hân đi dọc theo bờ biển. Mưa bắt đầu rơi trên biển. Gió nổi lên. Anh vội chạy vào bờ. Mọi người dạo chơi cũng chạy vào các lều quán trên bãi trốn mưa.

Hân nhìn trời mưa, không tính được một tí gì cho ngày ra khơi sắp đến. Anh thở dài. Lấy vội trong túi gói thuốc, anh rút một điếu châm lửa hút. Hơi thuốc làm anh tự tin hơn. Anh về nhà tham khảo ý kiến của cha mới được. 

Hân đội mưa , trở về nhà . Bước vào nhà, anh thấy cha đang vá lưới. Nghe tiếng chân anh, ông Nghỉ cất tiếng :

- Con đi đâu về đó ?

- Dạ, con ra thuyền xem lại có thiếu gì không để chuẩn bị ngày mai lên đường. Trời không giúp chúng ta tí nào cả. 

Ông Nghỉ nói sang chuyện khác :

- Thằng Hoàng vẫn chưa bớt con à. Không biết nó bị bệnh gì mà lên cơn mê sảng dữ vậy ?

Hân không nói gì cả. Anh tiếp tục hút điếu thuốc khác, nhìn mưa. Ông Nghỉ vẫn cứ vá lưới. Bỗng ông ngừng tay, nhìn ra ngoài trời. Mưa vẫn rơi đều hạt. Từ xưa đến nay rất ít khi gặp tiết nắng nóng mà có gió như tháng mười, tháng mười một. Ôi , cũng tại trời . Ông suy nghĩ miên man, hay là Cá Ông lụy thật. Thế là đang vá lưới, ông bỏ đó vội lấy áo mưa mặc, đi ra biển. Hân vội kêu : 

- Cha , cha đi đâu đó ? Đợi con đi với !

Hân chạy theo.

Hai cha con, kẻ trước người sau đi giữa cơn mưa. Hân không mặc áo mưa. Nước thấm làm anh nghe lạnh sống lưng. Đột nhiên, anh bước mạnh lên gần ông Nghỉ và hỏi : 

- Bây giờ làm gì hở cha ?

- Cha cũng không biết nữa - ngừng giây lát, ông Nghỉ nói tiếp - Cha cảm thấy Cá Ông lụy, con à. Chứ mùa này dễ gì mưa gió như thế này.

- Con làm sao biết được .

- Đúng thế. Con còn trẻ, nhiều điều xảy ra trước khi con sinh ra làm sao con biết được .

Ông Nghỉ lại thở dài trong mưa. Gió vẫn rít. Ông cảm nhận những giọt nước mưa hoà với da thịt ông đang chảy vào miệng ông - mặn như biển .

Hân nhìn ông, nói :

- Điều cha nói là tất nhiên rồi. Nhưng sao cha thở dài vậy ? 

- Không có gì đâu ! - ông nói như với chính ông - Đó là những chuyện xảy ra ngày xưa, bây giờ lũ trẻ cho là bịa, lạ cho chúng thật.

- Có điều gì vậy cha ?

- Không ! - Nhưng ông vẫn thở dài. Hai cha con tiếp tục đi. Cứ thẳng hướng núi Sơn Trà mà bước .

- Đi đâu vậy cha ?

- Mặc tau. Mày đi về đi. Nếu không thì mày đi về phía Non Nước xem   Cá Ông lụy chỗ nào , tau nghi lắm .

- Cá Ông lụy thì mặc Cá Ông, có gì mà cha lo dữ vậy ? 

Ông Nghỉ giận dữ : 

- Mày ăn nói vậy, không sợ gì sao ?

- Con có biết gì đâu cha .

- Bọn bay ngu hết cả lũ. Đừng có tưởng bây giờ văn minh rồi muốn gì làm gì thì làm. Không tin quỷ thần gì cả. Tưởng thế là văn minh à. Phải tin con à ! - Giọng ông trầm hẳn - Không tin sao được hở con ? Phải kính trọng quỷ thần con à !

Hân im lặng. Mặc sức cha anh diển thuyết niềm tin của chính ông đối với biển. 

Mưa vẫn rơi. Hân nhìn mặt biển. Sóng vỗ ầm ầm dưới chân anh . Hân ngước mắt nhìn phía Non Nước. Một màu mưa. Thấy Hân vẫn đứng, ông Nghỉ bực tức quát lớn, tiếng ông át hẳn tiếng sóng, tiếng gió, tiếng mưa. Anh tưởng chừng đó là tiếng sấm của đất trời . 

- Mày đứng đó à ! Có đi không ?

Hân không dám cãi lại. Anh chạy một mạch về phía Non Nước. Còn ông Nghỉ, đứng nhìn bóng Hân khuất xa, ông cúi đầu rảo bước về phía Sơn Trà.

         Hân cứ đi, bước chân trên cát.

Gió gầm lên. Hân bỗng thấy một cánh chim biển lạc loài tìm nơi ẩn trú. Kia rồi ! Cánh chim bay về bờ dương. Những cây dương như đang hát trước cơn mưa gió . 

Hân thấy cánh chim đang gắng sức bay vào bờ dương, nhưng nó đã rã rời cánh. Nó rơi như một hòn đá không gây một âm thanh trên bãi cát trong cơn mưa. Nó rơi quá thê thảm, khi mà chỉ còn trong phút chốc sẽ đến bờ dương trú gió, trú mưa. Hân cảm thấy cuộc đời của loài chim sao mà nhỏ bé trước thiên nhiên. Anh có giống con chim kia không, khi anh đi tìm con vật mà cha ông anh đã thần thánh hoá trong nghề nghiệp? Những lần ra khơi đánh cá, giữa trời biển bao la, cuộc sống của anh có khác gì cách chim kia. Anh vội chạy đến. Trước mắt anh là con chim tội nghiệp. Nó đang ở bên anh. Anh cuối xuống, khẽ nâng nó lên. Vẫn còn hơi thở, nhưng yếu lắm. Anh mỉm cười như khám phá ra một điều bí ẩn đầy lý thú ở con chim. Anh ôm nó vào ngực, con chim nằm im trong hơi ấm của người. Anh chạy vào bờ dương. Mưa vẫn xối xả. Anh cảm thấy đỡ lạnh hơn. Bờ dương che gió cho anh và anh che gió cho con chim biển .

 Anh thèm một điếu thuốc. Gói thuốc trong túi áo của anh bị uớt. Nhìn con chim, anh quên chuyện Cá Ông . Trong ngực áo anh là sinh vật bắt đầu cựa mình. Anh thấy sung sướng vì đã cứu được một sinh vật, anh vội vã quay lại, bước vào quầy giải khát gần khách sạn Hoa Biển.

Ông Nghỉ đi, đầu hơi cúi xuống, chốc chốc ông nhíu đôi lông mày nhìn ra khơi. Không biết Cá Ông trôi dạt về đâu. Nghể biển, cái nghề suốt những ngày lên đênh trên sóng nước, vật lộn với hiểm nguy để có cái ăn, cũng nhờ Trời Phật cả. Trong đầu ông biết bao chuyện hiện ra rồi biến mất như những con sóng đổ vào bờ để rồi nhường chỗ cho những con sóng tiếp theo. Ông đi lên rồi đi xuống dọc bờ từ Mỹ Khê đến Mân Thái. Phía Non Nước để cho thằng Hân lo. Ông tin ở con, thay mặt ông, tìm cho được Cá Ông.

 Gió mưa vẫn cứ gào rú. Không tin ở mắt mình ! Trước mắt ông là một vật đen ngòm đang dập dềnh muốn vào bờ. Không lẽ Cá Ông đây sao ? Quỳ xuống trong cơn gió mưa, giữa đất trời, chắp tay trước ngực, ông lạy lia lịa vật trước mặt, miệng khấn :

 - Lạy Ông ! Lạy Ông ! Nếu Ông chọn nơi này để yên nghỉ, cầu xin Ông giúp con đưa được xác Ông vào bờ.

Cầu khẩn một mình, chẳng ai nghe thấy tiếng ông. Chỉ có gió, mưa và biển như thông cảm cho số phận của ông. Vái lạy xong, ông đưa mắt nhìn. Vật đen đã biến mất. Ông quýnh lên : 

- Trời ơi ! Sao tôi để mất Ông ? Tôi có điều gì làm phật lòng Ông ? Hỡi đất trời, hãy giúp thân phận nhỏ bé của con !

 Không có ai ngoài gió mưa. Ông chạy lên chạy xuống. Không có ai cả. Cũng tại ông cả thôi. Ông bắt đầu khóc cho số phận không may của mình. Nước mắt ông hoà với nước mưa chảy vào biển.

 Ông ngồi xuống. Mưa cứ rơi. Ông ngồi nhìn từng con sóng đang đổ vào bờ. Ông tưởng chừng Cá Ông đang ẩn hiện. Ông phải tìm cho được Cá Ông. Niềm tự hào, vinh dự và cái nghiệp cho ông khi tìm được Cá Ông. Ông sẽ là trưởng nam. Phước đức sẽ còn mãi với làng cá nếu Cá Ông về trú ngụ nơi đây. Ông muốn tự mình đem được Cá Ông vào bờ. Ông phải chờ Cá Ông nổi lên…

 Ký ức của ông hiện về … Làng cá nghèo. Bờ dương bạt ngàn. Niềm vui thời trai trẻ… Vợ ông đã bỏ ông đi hơn hai mươi năm … Đâu rồi ? Vợ ông ?

 Những lần ra khơi. Chiếc ghe nan. Cá về …Cuộc sống, cái chết cứ dập dềnh, bồng bềnh… Ông như nghe tiếng vợ ông …

 Và bây giờ, ông đang đi tìm kiếm Cá Ông. Ông thất tha thất thểu. Mới thấy Cá Ông đây, nhưng sao lại mất thế này. Ông Nghỉ không hiểu nổi con mắt mình.

 Kia rồi Cá Ông lại hiện lên ; dập dờn khối đen trước mắt ông. Ông mừng như vừa được sống lại. Ông chạy ào ra biển để kéo Cá Ông vào bờ . Nhưng ông khựng lại. Trước mắt ông là người đàn bà hiện ra can ngăn ông. Ông nhìn bà ta ngạc nhiên khi bà ta ra lệnh cho ông ngồi. Ông ngồi xuống đất dụi mắt, có phải ông chiêm bao chăng. Sao gương mặt bà ta giống bà Nghỉ thế. Ông lắp bắp hỏi :

 - Bà, bà, bà là …

 Người đàn bà cười nhẹ nhàng :

 - Có phải ông hỏi tôi là bà Nghỉ, vợ ông không, chứ gì ?

 Ông gật đầu. Ngừơi đàn bà nói tiếp :

 - Đúng là tôi là con mẹ Nghỉ, vợ của ông đây.

 Ông Nghỉ không tin là sự thật. Ông vội vàng ôm chầm bà ta.

 - Bà đây ư ? Bà đây ư ? Xin bà cùng tôi kéo Cá Ông vào bờ.

 Giọng bà Nghỉ từ xa xăm vọng lại :

   - Không được ! Không có Cá Ông đâu .

  Ông Nghỉ đưa tay chỉ vật đen ngòm đang dập dềnh.

   - Kia kìa, Cá Ông đó ! Bà làm ơn giúp dùm tôi .

  Tiếng bà Nghỉ thoảng như tiếng gió, yếu ớt :

   - Không phải Cá Ông đâu. Không phải Cá Ông đâu. Ông coi chừng .

   Ông Nghỉ hất tay bà ta ra, chạy ra biển. Người đàn bà tan biến trước mắt ông Nghỉ. Chỉ có vật đen ngòm đang dập dềnh. Ông chạy ào xuống biển. Nước biển đến ngực, rồi đến cổ. Ông bơi. Sóng dập dềnh, dập dềnh. Ông vừa bơi vừa vái : “Lạy Trời, lạy Phật giúp con !”. Như tăng thêm sức mạnh vì lòng tin, ông Nghỉ bơi, ngụp lặn trong sóng biển. Vật đen ngòm sao cứ cách ông một khoảng cách cố định. Ông vẫn bơi. Vật đen cứ trôi dần ra xa. Ông cố bơi để đến với Cá Ông, đem Cá Ông vào bờ. Ông Nghỉ tưởng chừng dưới lòng biển, bầy thuỷ quái đem Cá Ông ra xa. Ông thầm nghĩ đến cuộc chiến đấu của Cá Ông với quỷ biển để cứu người. Máu Cá Ông đã hòa vào biển để biển muôn đời mãi mặn. Cá Ông là mảnh đất hồi sinh cho biết bao con người qua những cơn bão biển. Phải đem xác Cá Ông vào bờ cho trọn nghĩa tình.

   Bỗng phực một tiếng dưới chân ông Nghỉ. Ông bị vọp bẻ. Trời ơi ! Cơn đau ở bắp chân không thể tả. Vừa bơi đứng, ông vừa cố vuốt bắp chân. Ông uống một ngụm nước biển, rồi hai ngụm… Cơn đau đang siết chặt chân ông. Ông vùng vẫy trong cơn đau quặn thắt . Trước mắt ông chỉ là màu nước biển đang dần dần hoá đỏ …