Phiên bản website chạy thử nghiệm

Cơn mơ biển (Truyện ngắn của Phan Trang Hy)

3.   Hoàng vẫn mê man. Đầu óc anh quay cuồng trong tiếng gió. Trước mặt anh là gió. Chỉ có gió. Gió cuốn riết lấy hồn anh chơi vơi trên thinh không. Vũ trụ thênh thang. Những ngôi sao nhấp nhấy ở đằng xa . Và anh cứ bay, chơi vơi. Chỉ mình anh. Anh cố nhớ lại bài học giáo khoa về vũ trụ. Mặt trời kia kìa ! Lửa cứ đỏ. Nhỏ xíu là mặt trăng trước mắt anh. Và đằng xa kia là Sao Hoả, Sao Bắc Đẩu… Vô vàn những ngôi sao đang đủng đỉnh đi trật tự. Chúng đang làm việc của chúng. Hồn Hoàng vẫn chơi vơi bay. Như ánh sáng, anh bay qua phải, bay qua trái, bay lên, bay xuống. Vẫn trống vắng. Cõi thiên đường ở đâu ? Anh cố lục óc mình xem, nhưng bất lực. Anh bay ở khoảng không vũ trụ. Cứ thế anh bay. Những trái đất , những mặt trời hiện ra rồi mất, rồi hiện ra.

Không một điểm tựa. Anh chơi vơi. Trọng lực hầu như mất hẳn. Đầu óc anh rỗng tuếch. Anh không còn nhớ một điều gì. Chỉ có gió. Mù mịt là gió. Tất cả âm thanh của gió đang hoà quyện, réo gọi hồn anh. Hầu như âm thanh của vũ trụ bắt đầu từ gió. Gió đang kêu gào, gầm thét. Đó là tiếng dân ca của mọi dân tộc từ núi rừng tới ốc đảo, với ánh lửa bập bùng trong những ngày hội, với lời tình tự bên bờ sông. Đó là tiếng nhạc vẳng lên từ ngọn lá bàng, từ những bàn tay thon thả. Đó là tiếng nhạc sex từ các vũ trường làm chới với những con mắt cuồng si thân thể vũ nữ. Và đó cũng là tiếng khóc ai oán của những người vợ goá khóc chồng vì các cuộc chiến tranh bẩn thỉu của những mưu đồ chính trị do các lãnh tụ đem lại. Đó là tiếng cuời -Không ! Đó là tiếng gầm rú của sư tử trong rừng, là tiếng tru hoang của bầy sói. Gió là tiếng vọng của thời man khai truyền đến thế kỷ này. Hoàng nghe được âm thanh của gió. Hoà vào gió, anh bay. Cười khóc, gầm rú như gió, anh bay, bay mãi không biết nơi nào là đích và không biết chỗ nào là điểm khởi đầu .

Gió là anh. Anh là gió. Lúc cao, lúc thấp, qua trái, qua phải, lên, xuống, vô cùng. Tất cả các vì sao quay quanh anh. Anh chỉ thấy ánh sáng nhờ nhờ của biển trong đêm trăng. Chỉ có gió. Anh hét lên :

- Tôi ở đâu đây ?

Tiếng hét của anh hoà vào gió. Và anh nghe tiếng hét của một người nào đó lanh lảnh ngược gió về phía anh.

- Tôi ở đâu đây ?

 Anh bay đi tìm con người hét ra tiếng đó. Anh chơi vơi trong khoảng không để tìm tiếng hét. Kinh dị, anh hét to lên :

- Ai đó ?

 Có tiếng hét ngược lại, anh khiếp đảm, mắt nhắm nghiền. Khi mở mắt ra cũng chỉ là khoảng không trống vắng. Anh tự an ủi, tự vượt qua nỗi khiếp sợ : “ Việc gì ta phải sợ ! Ta là con người. Ai làm gì được ta nào ?”. Những bài học giáo khoa lại hiện ra trong óc anh. Con người là sinh vật cao cấp chinh phục được thiên nhiên và bắt thiên nhiên phục vụ mình. Ta là con người, ta sợ gì ? Con người đã đặt chân lên mặt trăng, đã thấu hiểu nghiên cứu Sao Hoả, Sao Kim .. Ta đã đến đây, xa hơn cả mặt trăng, Sao Hoả, Sao Kim. Ta còn sợ gì ? Nghĩ thế Hoàng thấy yên lòng. Anh lấy tay làm chiếc loa, miệng nói với tiếng vọng vô hình :

- Có thể đến cùng tôi, được không ?

Tiếng vọng đáp :

- Có thể …

Hoàng nói tiếp .

- Tôi đến nhé .

Tiếng vọng xa :

- … Đến …nhé .

Và anh bay đến tiếng vọng kia. Chỉ có tiếng nói hỏi anh :

- Kìa, anh đã đến đó ư ? Anh là Hoàng đấy ư ? Anh là thằng người đấy ư ?

Chỉ nghe được tiếng nói, không có một bóng người, nhưng anh vẫn trả lời :

- Vâng ! Tôi là thằng người đây ! Còn người là ai ?

Tiếng vọng cười quái dị :

- Tôi là ai ? Tôi luôn ở bên cạnh anh mà anh quên tôi rồi sao ?

Hoàng không tin ở đôi tai mình bèn hỏi :

- Người luôn ở bên cạnh tôi ?

- Vâng, tôi luôn ở bên cạnh anh. Tôi đâu có bỏ anh .

Tiếng vọng cưòi ; Hoàng nghe lạnh toát mồ hôi. Anh giơ tay hất tiếng vọng từ bả vai xuống, nói :

- Xin người đừng làm tôi sợ !

 - Tôi đâu có dám làm anh sợ. Tại anh tự sợ đấy thôi. Tôi là bạn anh, tôi có khi nào làm hại anh đâu.

- Nhưng người là ai ? Sao người chẳng cho tôi thấy mặt ? Nói chuyện kiểu này tôi sợ lắm .

- Anh cho tôi là ma sao ? - Tiếng vọng thở dài .

- Tôi không hiểu người là ai ? Xin người hãy cho tôi xem mặt ?- Hoàng khẩn thiết - Xin hãy cho tôi xem mặt .

- Được thôi. Nhưng tôi e anh chết mất.

- Không đâu. Tôi không việc gì đâu .

- Tôi sẽ biến ra một ác quỷ có răng nanh, tóc dài ngoằn ngoèo những rắn, được chứ.

- Không. Tôi không dám nghĩ thế đâu !

- Hay tôi biến ra nàng tiên yểu điệu?

- Tôi đâu dám mơ thế .

- Hay anh nghĩ tôi là ông Bụt như trong truyện cổ tích ?

- Xin người đừng nghĩ tôi mơ ước như vậy.

Tiếng vọng cười mơ hồ :

- Thật lạ cho anh. Tôi sẽ hiện hình như thế nào đây .

 - Tuỳ người !

- Anh sẵn sàng chờ tôi hiện hình chứ ?

- Sẵn sàng .

Bên tai Hoàng chỉ là tiếng gió vọng mơ hồ đang quấn quýt xoắn xuýt lại. Một hình người hiện lên : Hoàng. Chính là Hoàng ! Không tin ở mắt mình, anh nói :

- Người đây ư? Không thể là thế được.

Anh mở choàng mắt. Giang đứng lay vai anh , gọi .

- Anh Hoàng ! Em đây. Anh nói gì thế ?

         Cơn mệt mỏi vẫn còn, Hoàng nói yếu ớt :

- Không … Anh có nói gì đâu .

Giang đặt tay lên trán Hoàng, nói :

- Đầu anh nóng như lửa. Em pha nước anh uống nghe.

Hoàng gật đầu. Cổ họng anh khô khốc như anh đã chạy một quảng đường dài dưới trưa hè. Giang pha nước mang đến cho Hoàng. Giang đỡ Hoàng dậy. Anh chống tay ngồi dậy uể oải. Anh giơ cả hai tay bưng lấy ly nước. Anh uống. Anh gật đầu cười gượng gạo với Giang.

Ngoài sân có tiếng ồn ào. Giang chạy ra. Hoàng nghe tiếng được, tiếng mất. Tiếng Giang nức nở. Chuyện gì vậy ? Chuyện gì đã xảy ra ? Ai làm Giang khóc ? Hoàng đoán già đóan non. Tiếng mẹ Hoàng thất thanh :

- Hân ! Con nhờ bà con đi tìm xác nhanh lên.

Tiếng Giang kể lể :

- Cha ơi ! Cha ơi là cha …

Hoàng muốn hét lên, muốn ngồi dậy, nhưng anh vẫn nằm ì một cách bất lực. Anh hiểu cả. Nước mắt trào ra …