Phiên bản website chạy thử nghiệm

Cơn mơ biển (Truyện ngắn của Phan Trang Hy)

4.   Hoàng nằm nhìn vớ vẩn mọi vật dụng trong căn phòng. Anh cảm thấy trống vắng. Tất cả im lặng một cách đáng sợ. Mọi người đã đi. Không hiểu vì sao bác Nghỉ lại mất đột ngột như vậy. Hoàng ngồi gượng dậy, nhìn ra ngõ. Chỉ có ánh nắng vàng vọt cùng làm bạn với ngõ chiều vắng teo.

 Mới đây thôi, bác Nghỉ khuyên anh chăm lo tịnh dưỡng để chuẩn bị ra khơi. Bác còn lo tất bật những công chuyện khác để đội thuyền yên tâm trong những ngày lênh đênh trên biển. Anh như thấy bác Nghỉ trước mắt mình, thầm nói : “ Tau thương mày như con. Tau tìm Cá Ông để chôn cất cũng vì mày đó. Giờ tao vĩnh viễn nằm yên trong lòng của biển cả mênh mông. Tau đã tan vào biển. Tau sẽ hộ trì dân biển mình. Tau sẽ hộ trì mày. Mày đừng đau ốm thế, không hay đâu. Mày phải vùng dậy ngay đi ! Mày phải xứng là con trai của biển cả đi !”. Hoàng ngồi dậy, nhưng anh cảm thấy đầu óc mình choáng váng, chân tay mỏi nhừ. Tiếng ông Nghỉ như bên tai : “ Sao thế Hoàng ? Mày hèn như thế à ? Phải dũng cảm lên con ạ. Tau chết , nhưng mày biết đó, sự gan lì của tau đối với mọi công việc, đối với biển vẫn cứ làm cho tau như đang sống trong biển. Ai không ốm đau, ai không chết. Nhưng sự ốm đau có ích gì khi tự mình tạo ra nó. Tự tạo ra nó thì cũng có quyền đuổi nó ra khỏi thân thể, được không Hoàng ?”.

Hoàng hét to : “Bác Nghỉ ơi ! Con nghe lời bác . Được ! Con sẽ hết bệnh ngay thôi”.

Như có sức mạnh vô hình truyền vào cơ thể, anh nhảy xuống giường, chạy ra biển. Vừa chạy anh vừa hít thở khí trời. Anh như khoẻ ra…

Đứng trên bờ , nhìn ra xa, biển xanh dưới nắng. Từng cơn sóng vỗ vào bờ. Từng tốp hai ba người đang dạo biển. Hoàng đưa mắt nhìn một lượt từ Sơn Trà đến Non Nước. Bóng dáng của Hân nhỏ bé ở cuối hàng dương. Không chần chừ, Hoàng chạy về phía Non Nước , miệng kêu lên :

- Hân ơi ! Hân ơi …. Đợi tau với !...

Hoàng không để ý đến ai. Anh cắm cổ chạy….

Hân đứng nhìn mung lung vào lòng biển . Nơi nào cha anh đang ở ? Anh căng đôi mắt nhìn từng đợt sóng đổ vào bờ. Biển sao khắc nghiệt với anh thế ? Cha anh có làm gì hại biển đâu mà biển cướp mất cha anh ? Sống một đời cha anh vẫn thường khuyên anh : “ Phải yêu biển con ạ ! Phải yêu nó, nó mới yêu mình. Nó sẽ giành cho mình những gì nó có. Yêu biển thì cái bụng mình mới no được. Con thấy đấy, biển có ghét ai đâu. Cha khuyên con sống vì biển, chết cũng vì biển nghe con !”. Nước mắt anh trào ra. Cha anh thương biển đến thế, sao biển cướp mạng sống cha anh. Đêm qua, cơn mơ đã đến với anh. Thần Biển đã đến với anh. Anh khóc như một đứa trẻ. Anh kể lể, van xin. Thần Biển hiền từ như một ông tiên, giọng ôn tồn : “ Đừng có khóc. Ta là Thần Biển, anh em của Lạc Long Quân đây. Con cháu Lạc Long Quân và Âu Cơ mà khóc thế à ? Ta thường bàn chuyện với Lạc Long Quân là các ngươi dũng mãnh, can đảm, thông minh lắm kia mà. Đừng khóc! Khóc sẽ làm cơ thể mình nhũn ra như con trùn gặp phải vôi đấy. Có điều gì khóc, con cứ nói, ta giúp con”. Hân nài nì xin Thần Biển cho cha anh sống lại. Thần Biển cười hiền : “Cha con đâu có chết. Cha con đang sống ở biển đấy. Cha con đang hầu chuyện với Lạc Long Quân. Người chỉ chọn những đứa con thật sự yêu biển về sống với Người thôi”.

Có phải cha anh đang hầu chuyện với Lạc Long Quân ? Đầu óc anh căng ra trong cơn mơ đêm qua. Anh chỉ nghe tiếng gió nhè nhẹ. Trong tiếng gió thoảng như có tiếng gọi : “ Hân…ơi!... Hân ơi !”. Tiếng gió vọng chơi vơi : “ Hân ơi !... Hân ơi !…”.

Hoàng chạy đến bên Hân. Anh mệt quá, ngã nhào trên người Hân. Hân ôm bạn, ngạc nhiên :

- Ai bảo mày ra đây ? Mày bệnh mà liều lĩnh thế à ?

Hoàng đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mặt Hân :

- Tau mà bệnh à. Hết rồi!... Bác đâu rồi ?

Hân im lặng. Cả hai đều nhìn ra biển như chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra. Họ đứng xít lại gần nhau hơn, nắm tay nhau ….

5.   Đám tang ông Nghỉ đầy đủ theo nghi lễ của người dân ở đây. Hội Bảo Thọ, Hội Chữ Thập Đỏ Phường cử người dân cùng gia đình lo việc ma chay. Ông Nghỉ về nơi an nghỉ cuối cùng.

Chiều xuống. Hân cùng Hoàng chậm rãi bước những bước nặng nề. Cả hai người đến thăm mộ ông Nghỉ. Bó hương trên tay Hoàng được thắp lên. Ngọn lửa đỏ bùng rồi tắt, chỉ còn sức âm ỉ dai dẳng ở đầu từng cây hương, một màu sáng đỏ và hoá thành hương khói bay lên. Không biết hương hồn ông Nghỉ có chứng giám lòng thành của Hân, của Hoàng không. Nhưng cả hai ngồi yên lặng, thành khẩn như rằng có một thế giới vô hình nào đó đang ngự trị trên cái thế giới vật chất này.

Hân từ từ, chậm rãi cắm từng cây hương trên những ngôi mộ chung quanh. Sống cái nhà, chết cái mồ. Ông Nghỉ đã từ giã người sống để ra đi, và bây giờ ông đang làm bạn với những người láng giềng lặng yên của ông. Không còn cảnh cãi cọ giữa những người thân thiết trong gia đình, làng xóm. Chỉ có những người hàng xóm dễ thương, lặng yên như ông. Họ nằm đây, mặc cho con cháu, lớp hậu sinh làm những công việc kế tiếp họ. Họ không phê bình, không trách móc, không đánh đập, mạt sát. Rồi một ngày nào đó, con cháu họ cũng sẽ tề tựu về đây làm bạn với họ qua những hài cốt bất động.