Phiên bản website chạy thử nghiệm

Cơn mơ biển (Truyện ngắn của Phan Trang Hy)

 6.   Sau buổi thăm mộ ông Nghỉ về, Hoàng nghĩ suy miên man về kiếp người. Anh nằm trên giường thiếp đi lúc nào không hay. Anh thấy mình cùng chim hải âu bay lên cao. Dưới mắt anh là biển muôn đời xanh bất tận nhờ sắc trời và màu xanh của sự sống. Chim đưa anh về đâu, anh nào biết được. Trước mắt anh là không trung rộng lớn. Trước mắt anh là biển cả mênh mông. Anh như tan biến trong vũ trụ mênh mông, nhưng nào anh có thể biến tan được. Anh như nhẹ tênh theo cánh chim. Cánh chim đưa anh đi, đi xa tít tắp.

Trước mắt anh là ánh sáng diệu kỳ. Thứ ánh sáng khác hẳn với ánh đèn điện, ánh mặt trời. Thứ ánh sáng nửa thiên thần, nửa ma quái ở phía trước anh. Anh muốn chạy trốn thứ ánh sáng ấy. Thế mà, cánh chim cứ chở anh đi, chở anh lao về phía ánh sáng đó. Anh nhắm nghiền mắt lại, mặc cho chim đưa anh đi đâu thì đi. Anh phó mặc số phận chơi vơi trong khoảng không của vũ trụ. Chỉ trống vắng. Thấp thoáng trong ánh sáng dị kỳ hình như có một cô gái như sương khói. Anh gọi to :

- Ai đó ?

Có tiếng vẳng lại nghe xa xăm :

- Ai đó ?

Anh đánh bạo hỏi :

- Cô là ai ?

Cô gái không trả lời mà chỉ nói :

- Anh hãy đến với tôi, hỡi chàng trai trẻ ?

Anh đến bên cô gái. Cô đẹp rực rỡ. Ngạc nhiên, anh hỏi :

- Cô làm gì một mình ở đây?

Cô gái cũng hỏi lại anh .

- Thế còn anh ? Làm gì anh đến xứ sở này ?

Hoàng ấp úng.

- Tôi ấy à …

Cô gái cười.

- Nói chơi vậy thôi ! Anh là người hành tinh nào ?

Anh hoạt bát hẵn lên :

- Tôi từ quả đất đến đây.

Cô gái nhạc nhiên .

- Người từ quả đất mà lên được xứ này à ? Anh có biết đây là đâu không ? Xứ An Lạc, anh biết không ?

- Xứ An Lạc ?

- Vâng ! Và người cai quản xứ này là Lạc Long Quân. Anh có muốn gặp Người không?

Anh làm thinh. Cô gái lại hỏi :

- Hay anh không muốn gặp Người ?

- Không, không phải thế đâu. Cô đưa tôi đi gặp Người đi.

- Bây giờ anh nhắm mắt lại đi, phải mắt lại, không được mở mắt ra đấy nhé, khi nào tôi bảo mở mắt ra thì anh mở mắt, còn không thì…

Hoàng hỏi :

- Còn không thì sao ?

Cô gái đáp như ra lệnh :

- Còn không thì sao gặp nguy hiểm đấy .

- Tôi thực hiện đúng yêu cầu của cô. Cô đưa tôi gặp Người đi.

Hoàng nhắm nghiền mắt lại. Anh bay cùng cô gái. Họ bay, bay… Anh nghe rõ cánh chim biển cùng bay với anh. Như có sự cảm ứng, chim nói chuyện cùng anh :

- Đừng sợ, anh Hoàng. Tôi ở bên cạnh anh đây. Chúng ta cứ bay đi. Chúng ta bay tìm cái đích thực của chúng ta đi.

- Cái đích thực ư ? Phải tìm nó ư ? – Hoàng hỏi chim.

Chim đáp :

- Vâng ! Cứ tìm đi hỡi chàng trai trẻ. Cứ bay tìm cái đích thực đi. Biết đâu nó sẽ làm anh đổi đời.

- Ồ, cái đích thực sẽ làm cho con người đổi đời. Cái đích thực sẽ làm cho thế giới này như thế nào nữa chứ ?

- Cứ bay đi. Anh bận tâm làm gì sự đổi đời của thế giới này . Phải tự đổi đời của mình trứơc đi .

Hoàng hỏi một cách hoang mang :

- Tôi phải làm gì bây giờ ?

Chim đáp :

- Làm gì à ? Phải tự tìm cách trả lời đi. Phải tự tìm chính mình đi. Phải bay về cái đich của mơ ước đi. Hãy bay lên đi, hỡi chàng trai trẻ !

Hoàng rủ rỉ cùng chim :

- Vâng, tôi bay đây.

Gió vẫn réo gọi bên tai. Tất cả đều bay đi tìm gốc tích của con người.

Cô gái nắm chặt tay anh. Vừa dịu dàng, vừa nghiêm khắc, một thứ cảm giác xa vời truyền khắp người anh. Anh nói :

- Hãy thả tay tôi ra.

- Anh muốn chết sao?

Họ vùng vằng . Hoàng chợt tỉnh giấc.