Phiên bản website chạy thử nghiệm

Cơn mơ biển (Truyện ngắn của Phan Trang Hy)

 7.   Vào thời xa xưa, vùng biển này chỉ là bãi cát trống vắng.

Thần Kim Quy phụng mạng Lạc Long Quân dựng xây núi Non Nước. Một bầu thuỷ tú, giang sơn gấm vóc hiện lên. Ngũ hành vũ trụ được thần Kim Quy, vị kiến trúc sư tài tình, đem vào năm ngọn núi : Kim , Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ. Lạc Long Quân lấy làm hài lòng cho phép thần Kim Quy trấn gĩư đất Non Nước.

Gió thường đổ ào đánh phá Non Nước. Gió mặc sức tung hoành. Thần Kim Quy ra sức chống Gió.

Gió lợi dụng mưa nắng thất thường đánh phá xứ này. Gió lấy viện binh từ Thái Bình Dương . Gió tràn đến đâu nhà cửa sập đến đấy. Đá lở, cây ngã, sinh linh thống khổ. Gió như vào chỗ không người. Gió rít rú cười quái gỡ… Tiếng than khóc của con người thấu đến cõi ngự Lạc Long Quân. Bồn chồn lo lắng vì các con bị tai hoạ, Lạc Long Quân nghĩ phải tìm cách cứu.

Một hồi trống đồng vang lên. Cả triều thần nhóm họp khẩn cấp tìm cách cứu con người . Khi xong nghi lễ, Lạc Long Quân mới cất tiếng hỏi :

- Trong các khanh, ai là kẻ có thể đánh tan Gió ?

Không một tiếng trả lời .

- Không lẽ xứ sở này đã hết người tài sao. Các ngươi có vì con cháu Lạc Hồng mà đánh tan Gió không ?

- Chúng tôi sẵn sàng đợi lệnh Người ! Chúng tôi đem hết sức mình vì lợi ích của sinh linh .

- Thế thì phước đức cho xứ sở Lạc Hồng ! Ai sẽ xung phong ra trận đợt này ?

- Để đó cho con .

Lạc Long Quân quay mặt nhìn, đúng là Vua Hùng Vuơng Thứ I, Người cười mãn nguyện :

- Được ! ta sẽ cấp binh mã cho con.

- Cho chúng con cùng theo giúp anh con !

- Một loạt cả chín mươi chín người con còn lại thốt lên - Xin Bố cho chúng con cùng anh con ra trận.

Lạc Long Quân cười mãn nguyện :

- Ta tin tưởng các con .

Thế là Vua Hùng ra trận. Các tướng do Ngài chỉ huy tiến về phía núi Non Nước.

Được tin Hùng Vương đem quân cứu viện. Thần Kim Quy vui mừng khôn xiết, mở tiệc nghênh tiếp.

Đêm ấy, Gió lại đem quân đánh. Vua Hùng đem quân đánh lại. Sau hơn bốn mươi hiệp Vua Hùng vẫn không thắng Gió. Gió hoá phép, bắt đầu xoáy lên, thổi bụi vào mắt quân của Vua Hùng. Mọi người ôm mặt buông vũ khí. Gió mặc sức tung hoành. Sau khi Gió rút binh. Vua Hùng điểm binh lại, quân số chỉ còn một nửa. Một tổn thất lớn cho Vua Hùng.

Lạc Long Quân chờ tin báo tiệp của con.

Sáng hôm sau, triều thần nhóm họp. Quân sĩ vào cấp báo. Một bức thư được trình tấu với Lạc Long Quân.

“Thần tử xin chịu tội chết. Gió hoá phép mặc sức ngang tàng. Quân ta tinh thần rời rã. Trận này tổn thất hao binh. Xin ơn trời khoan dung con trẻ”.

Cả xứ đều lo âu. Liệu có thể đánh tan Gió. Quan tể tướng Lạc Hầu Tiên bước ra tâu :

- Muôn tâu, theo thần nghĩ, đối với Gió ta không thể dùng sức mà thắng được đâu, phải dùng mưu mới có thể thắng được.

- Các ngươi nghĩ ta dùng mưu gì ?

Mọi người im lặng nhìn nhau …

Tiếng nhạc vẳng đưa. Mùi hương thơm từ phía Tây toả đến. Hương lan, hương huệ thơm ngát cả xứ. Âu Cơ ngự đến thăm chồng. Cả quần thần đứng im chào Tiên Nữ Âu Cơ.

Âu Cơ nghiêng mình thi lễ :

- Thiếp xin chào chàng. Bấy lâu cách trở, lòng thiếp nhớ khôn xiết. Chỉ mong gặp chàng cho thoả lòng thương nhớ.

- Ta cũng vậy ! Lòng dạ có khác gì nàng đâu. Bụng cũng nhớ mong nàng từng giờ từng phút.

Tiếng nhạc, tiếng trống đồng hoà nhịp. Hội mừng Lạc Long Quân và Âu Cơ gặp gỡ. Cuộc vui vầy chưa dứt, quân vào cấp báo :

- Muôn tâu ! Gió lại đánh quân ta. Hùng Vương và Thần Kim Quy xin khẩn báo.

Âu Cơ lo lắng :

- Con chúng ta có sao không hở chàng ?

Lạc Long Quân vẫn không tìm ra cách chống lại Gió. Người triệu tập quần thần tìm phương cách cứu sinh linh. Lạc Hầu Tiên Tể Tướng bước ra tâu :

- Theo thần nghĩ nên tìm cách chiêu hiền đãi sĩ để tìm người tài đức trị Gió.

Lạc Long Quân và cả triều thần bằng lòng với mưu của Tể Tướng .

Nhiều người hiền tài vẫn không thắng được Gió.

Một ngày kia, có một đạo sĩ từ Đông Thắng Thần Châu đến. Đạo sĩ yết kiến Lạc Long Quân. Cả xứ Lạc Long vui mừng khôn xiết.

- Thật là may cho giòng giống Lạc Hồng. Được đạo tiên giúp đỡ thì đất nước này còn phước đức. - Lạc Long Quân cười nói.

- Không dám ! - Đạo sĩ lên tiếng - Bần đạo là kẻ tu hành, được lệnh của Bạch Ngọc Kinh đem chiếu chỉ của Ngọc Hoàng Thượng Đế đến.

Một hương án được xây tức tốc. Lạc Long Quân, Âu Cơ cùng quần thần quỳ xây mặt về Huỳnh Kim Khuyết đón nghe lời của Thượng Đế.

Không khí trang nghiêm. Trầm hương tỏa thơm cả xứ Lạc Long. Mọi người lắng nghe chiếu chỉ.

“ Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế – Giáo đạo Nam Phương rất đau lòng khi Gió tàn phá đât nuớc Lạc Hồng.

Các con ơi ! Lòng ta thường hướng về các con, mong các con trở thành người tốt. Không phải là ta không diệt nổi Gió đâu. Nhưng ngặt nỗi luật Tạo Hoá vận hành phải chịu vậy .

Gió cũng là một Thiên Thần. Gió có tài phép mà các vị Thiên Thần khác không thể đánh được. Chỉ còn cách các con cầu viện các Thần đem Gió đi xa, rồi xây thành đắp lũy ngăn chặn sự tàn phá của Gió.

Bấy nhiêu thôi. Các con khá phụng mạng”.

Sau khi tiễn đạo sĩ về, cả triều thần họp bàn, cứ người cầu viện các Thiên Thần.

Các Thiên Thần sẵn lòng giúp. Thần Mặt Trời làm nắng lên, nhưng không đun nóng bầu khí quyển. Thần Mưa tìm cách tưới những làn nước dịu dàng… Các Thần đã kéo Gió ra khơi xa. Tiếp đến, Lạc Long Quân, Âu Cơ cùng triều thần chọn địa thế để ngăn thành đắp lũy làm hàng rào vững chắc chắn Gió.

Kế hoạch xây dựng thành lũy được Lạc Long Quân giao cho các Tiên thực hiện. Địa điểm xây thành về phía Bắc của Non Nước .

Các Tiên đã dùng đất đá từ dãy Trường Sơn để xây thành. Nhiều sọt đất đá được chuyển trong nhiều ngày, nhiều tháng đã tạo nên dãy núi nằm dài soi mình bên biển. Đó là dãy núi Tiên Sa - Tiên đã xuống trần dựng nên núi. Dãy núi này tục gọi là Sơn Trà, chả là trước đây khi dựng xong núi, các vị Tiên đã trồng một giống trà quý từ Đông Thắng Thần Châu do vị đạo sĩ tặng trước lúc chia tay. Nhưng ngày nay, giống trà ấy đã mất hẳn vì lũ khỉ ở núi phá. Từ đó dãy núi được mang tên là Núi Khỉ. Nhưng tên này ít người gọi.

Trong thời gian xây thành đắp lũy, các Tiên đa tình thường xao lãng công việc. Những tiếng hát của các Tiên Cá ngoài khơi đã quyến rũ họ. Những đêm tối trời, tiếng hát du dương cứ mời gọi. Các Tiên bị cuốn hút bởi giọng hát tuyệt vời của biển. Và rồi, họ đến với tiếng hát, tâm tình với tiếng hát. Các Tiên ném vội vội vàng vàng những sọt đất đá xuống biển để đến với tiếng hát tạo thành những đảo, cù lao. Bỏ những sọt đất gần bờ, các Tiên vội bay đến tiếng hát ngoài khơi xa – Cù Lao Chàm tạo thành từ đó. Có những Tiên tiếc vàng, muốn đem vàng tặng cho các nàng Tiên Cá, thế là các vị đem vàng ra biển xa để dâng tặng cho tiếng hát ngọc ngà. Khi nhìn đắm đuối những mỹ nhân ngư khoả thân, các Tiên sững sờ buông những sọt vàng tạo nên Quần Đảo Hoàng Sa .

Thành lũy đã xây dựng xong, Gió không còn tàn phá như trước nữa. Lạc Long Quân lấy làm hài lòng. Các Tiên, một số quyến luyến cảnh biển, một số không thể dứt tình với các nàng Tiên Cá, họ xin được ở lại trấn giữ Sơn Trà, Lạc Long Quân thương tình cho số Tiên đó ở lại.

Nhiều đêm các Tiên bay từ Tiên Sa ra thăm các nàng Tiên Cá. Nhưng kẻ ở non cao, người ở biển sâu, nên họ không thể gần nhau mãi được.

Nhiều đêm các Tiên không ngủ được. Tình yêu đã dằn vặt, thôi thúc trái tim nồng cháy của họ.

Tiếng hát nhờ con sóng đưa vào bờ. Tiếng hát ngọt ngào, cay đắng, nghiệt ngã. Nghe tiếng hát, các Tiên thương nhớ các nàng khôn nguôi.

Tình yêu làm cho họ sáng suốt. Chỉ có tình yêu chân thật làm cho những người yêu nhau sáng suốt. Tất cả các Tiên dưới sự lãnh đạo của Tiên trưởng đã tìm cách bắt nhịp cầu giữa họ với các nàng Tiên Cá. Họ đào một khe nước nhỏ chảy từ núi Sơn Trà, lượn lờ trong bờ cát, đổ ra biển. Con khe đã thông núi với biển. Và các nàng Tiên Cá, những lúc nhớ Sơn Trà, nhớ nơi người yêu của mình ở, đã bơi vào bờ, theo khe nuớc nhỏ đến tận chân núi cùng các Tiên tình tự. Khe nước nhỏ chứng kiến những kỷ niệm đẹp của tình yêu và từ đó được gọi là Mỹ Khê.

Cũng nhờ khe nước đẹp, các nàng tiên cá trút bỏ lốt cá, trở thành những người vợ hiền ngoan của các Tiên. Họ sinh con đẻ cháu sống ở vùng biển này .

Bây giờ, ở đây, chỉ có tiếng hát của biển, gợi nhớ một thời mộng đẹp của tình yêu :

Đâu vô tình với em anh

Biển Đông mãi mãi như tình đôi ta

Biển em biển anh mãi là

Như đầy chung thuỷ sáng loà tình yêu

Nhớ thương sóng tím sắc chiều

 Bâng khuâng mặn vị tình yêu vĩnh hằng…

 Tiếng hát một thời hoà nhịp những con sóng ngàn năm mãi vỗ bờ thương nhớ…

(CÒN TIẾP)